Về sự hiểu nhầm đáng tiếc

 

Nhắc đến mắm tôm, nhiều người vẫn hay liên tưởng đến dịch tả, bởi hình ảnh các cơ sở sản xuất mất vệ sinh cùng mùi nặng của mắm tôm. Nhưng thực ra đây là sự hiểu nhầm đáng tiếc.

Rất nhiều nghiên cứu trong y văn cho thấy rõ ràng rằng vi khuẩn tả chỉ phát triển mạnh và phát sinh độc tố trong môi trường nước với nồng độ muối tối ưu là 0,1% đến 4% (cỡ môi trường nước biển hay nước lợ), và ngay cả khi nồng độ muối trong nước vượt qua ngưỡng 3% thì vi khuẩn không tăng trưởng được.  Nhưng mắm tôm có nồng độ muối thường khoảng 15% đến 30% (tùy pha loãng hay đặc).  Với nồng độ muối đó và trong môi trường thiếu không khí thì vi khuẩn tả không thể tồn tại được.  

Thật ra, trước khi khoa học chứng minh điều này, người dân nước ta ai cũng biết với nồng độ muối cao trong mắm tôm thì khó có vi khuẩn nào tồn tại được.  Do đó, không ai ngạc nhiên khi thấy tất cả các mẫu mắm tôm trên cả nước được đem đi xét nghiệm đều có kết quả âm tính với vi khuẩn tả. (1)

Xin trích lời giáo sư Nguyễn Lân Dũng – chuyên gia đầu nghành về thực phẩm và công nghệ sinh học.

“…Một chuyện nữa tôi thấy cũng khá hài hước. Trên TV ngày nào cũng ra rả quảng cáo các loại nước mắm không có vi khuẩn. Điều này thật buồn cười, chả có nước mắm nào có vi khuẩn vì nồng độ muối như vậy lấy đâu ra vi khuẩn.

 Còn nhớ đợt dịch tả năm nào cứ đổ cho thủ phạm là mắm tôm. Tôi đã nói trước Quốc hội: không phải do mắm tôm, vì với nồng độ muối của mắm tôm, không có vi khuẩn nào sống được, nhất là vi khuẩn tả là vi khuẩn không có bao tử thì chết ngay, nên không thể đổ tội cho mắm tôm được” (2)

 

1-  Nguồn:  http://www.ykhoa.net/binhluan/nguyenvantuan/5lydo_nguyenvantuan_071117.htm

2-  http://vtc.vn/gs-nguyen-lan-dung-toi-noi-ma-khong-ai-nghe.2.444891.htm

 

 

Bài viết khác